Sáng nay, tôi dắt con gái nhỏ Thục Khuê đi trên con đường trước nhà. Ánh nắng sớm vàng rực chiếu từ phía sau, in bóng hai cha con dài trên mặt đường. Tôi chỉ cho con thấy chiếc bóng. Con bé mới 3 tuổi cười khanh khách, ngây thơ nhắc lại theo lời tôi. Khoảnh khắc ấy, một niềm hạnh phúc giản dị nhưng sâu lắng dâng trào trong tim.
Tôi chợt nhận ra: Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc hiện hữu trong từng khoảnh khắc ta sống trọn vẹn với hiện tại.
Chỉ cần tập trung vào chính mình, từng bước sửa đổi bản thân, từng ngày thay đổi tốt lên. Không cần mong cầu vào tương lai, không cần đòi hỏi bất cứ ai phải khác đi, cũng chẳng cần gắng sức giảng đạo lý cho ai. Khi ta trở về với chính mình, hạnh phúc liền hiển lộ.
Điều kỳ diệu hơn, ngay sau đó, trên đường đi làm, tôi tình cờ nhận được một bài giảng cũng nói về chiếc bóng và việc kỳ vọng vào tương lai – đúng với điều tôi vừa tự mình nhận ra. Tôi mỉm cười. Đây không phải sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đây là phúc lành mà vũ trụ gửi đến.
Hôm nay, tôi chỉ muốn ghi lại đôi dòng để nhắc mình:
- Hạnh phúc vốn ở đây và bây giờ.
- Chỉ cần quay vào trong, biết ơn và an trú trong hiện tại.
- Ánh sáng tỉnh thức chưa bao giờ rời xa ta.
Tôi biết ơn con gái nhỏ đã dạy tôi bài học qua nụ cười hồn nhiên.
Tôi biết ơn vũ trụ đã gửi về thông điệp đồng vọng.
Và tôi biết ơn cuộc sống, vì mỗi ngày đều là một món quà.
Tôi nhìn thấy bạn. Tôi biết ơn bạn. Tôi yêu bạn. Cảm ơn bạn.
Tuệ Nguyên
